[TẬP SAN HỌC TRÒ] - LÁ THƯ GỬI MẸ

Hà Nội, ngày 18 tháng 10 năm 2019

Mẹ thân yêu của con,

 Sắp đến một ngày vô cùng đặc biệt, đó chính là ngày Phụ nữ Việt Nam 20-10. Cũng như bao người, con muốn tặng mẹ những món quà đẹp đẽ nhất, ý nghĩa nhất. Nhưng con biết rằng chẳng có thứ vật chất nào đủ quý giá để biểu lộ sự biết ơn của con đối với công lao vô bờ bến của mẹ. “Nước biển bao la không đong đầy tình mẹ”, nên con muốn mượn bức thư này thay cho lời muốn nói gửi đến mẹ.

Hè vừa rồi, con được mẹ cho đi khoá tu mùa hè, mẹ biết con học được điều gì sâu sắc nhất không ? Đó là học cách yêu và thương mẹ ạ.

Mẹ biết không? Hôm nay con có thể viết lên trang giấy một ngàn câu “Con yêu mẹ”, nhưng để nói được trực tiếp với mẹ sao lại khó đến vậy? Nếu có ai đó nói rằng tình yêu là bất diệt, thì con khẳng định rằng điều đó là đúng, nhưng chưa đủ. Tình yêu ấy không phải là những rung động bình thường khiến người ta huyễn hoặc rằng có thể chết vì nhau, mà đó là tình yêu khiến người ta có thể không tiếc một đời người ngắn ngủi, hy sinh mọi thứ tốt đẹp nhất của mình cho đối phương. Và con tin rằng, tình yêu bất diệt ấy chỉ có thể là tình yêu mẹ dành cho con, là tình mẫu tử thiêng liêng nhất. Thiên chức của người làm mẹ đâu chỉ gói gọn trong chín tháng mười ngày, đâu phải chỉ trong những giây phút thiêng liêng, dùng toàn bộ tình yêu và sức lực của mình để chào đón sinh linh mới của thế giới, mà có lẽ là cả một đời, cả tuổi xuân của mẹ dành hết cho chúng con.

Năm nay con tròn mười sáu, cái tuổi trăng tròn, cái tuổi có chút khờ dại, cái tuổi muốn vươn đôi cánh non nớt của mình khám phá những miền đất, miền trời mới lạ. Quay đầu lại, con chợt thấy rằng đôi mắt tinh anh của mẹ đã hằn nếp thời gian, đôi vai gầy của mẹ đã không còn linh hoạt như xưa nữa. Con chợt thấy, mình sao mà vô tâm quá! Giá như thay vì cau mày tức giận mỗi khi mẹ con mình bất đồng quan điểm, giá như thay vì vô tình làm mẹ buồn vì những lời nói bộp chộp, nóng nảy, con đã bình tĩnh để nói rằng: “Con xin lỗi và cảm ơn mẹ nhiều lắm!” Có lẽ vì cuộc sống này hối hả quá mẹ nhỉ? Ai cũng có những mối bận tâm và lo toan của riêng mình, và con cũng vậy, mẹ ạ! Nhịp bước cuộc đời vẫn đang thôi thúc con, thanh xuân vẫn đang chờ con viết nên những câu chuyện đẹp. Điều con mong muốn nhất là trong câu chuyện thanh xuân ấy, không chỉ có thầy cô, mái trường, bè bạn, mà còn có cả mẹ luôn sát cánh để sẻ chia, để tiếp thêm động lực cho con trên quãng đường đời mênh mông phía trước. Người ta nói rằng con gái có mười tám năm được làm công chúa, ấy là khi được nằm trong vòng tay mẹ, con luôn được hưởng những gì tốt nhất, luôn có tình yêu thương đủ đầy, lòng kiên nhẫn và sự bao dung bao la của mẹ.

20/10 này ngoài những bông hoa tươi thắm nhất, con cũng đang phấn đấu để tặng cho mẹ một món quà đặc biệt. Con muốn chính bản thân mình cũng trở thành một bông hoa thơm hương đẹp sắc dành tặng mẹ. Con sẽ cố gắng sống một cuộc sống thật vui vẻ, ý nghĩa, khoẻ và hạnh phúc nhất có thể, điều mà mẹ luôn hằng mong muốn. Con sẽ vẫn yêu mẹ nhiều hơn bất cứ điều gì trên đời, tình cảm ấy chắc chắn không bao giờ đổi thay đến tận khi con mỉm cười mà nhắm mắt, dù tình yêu của con có lẽ không bao giờ sánh được với tình thương trời biển mà mẹ dành cho con. Và con luôn tâm đắc trong lòng một câu nói:

“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng để buồn trên mắt mẹ nghe con”.

Chúc mẹ 20/10 vui vẻ!

Con yêu mẹ!

Con của mẹ

Huyền