THANH XUÂN CỦA TÔI...

            Nếu ai đó hỏi tôi “tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu?”, tôi sẽ trả lời họ rằng “chẳng có thước đo nào đo được thời khắc tươi trẻ của chúng ta, bởi tuổi trẻ là vô giá”. Thế mà giờ, chúng tôi sắp phải kết thúc quãng thời gian thanh xuân ấy để bắt đầu một chặng đường mới của cuộc đời....

             Ánh nắng chói chang của mùa hạ đã xuyên qua những kẽ lá và tháng năm đã chuẩn bị đên. Lớp 12A1 của chúng tôi là những học sinh nghịch ngợm, phá phách và là mối bận tâm của thầy cô nhưng có lẽ vì thế mà các thầy cô sẽ nhớ tới 12a1 nhiều hơn. Ba năm gắn bó, ngỡ dài mà cũng chỉ trôi qua như chớp mắt, khoảng thời gian chúng tôi còn gắn bó với nhau chỉ còn tính từng ngày, từng giờ mà thôi.

            Khoảnh khắc khiến tôi không thể nào quên chính là vụ chụp kỉ yếu để đời của 12a1. Ba năm gắn bó, có những lúc giận hờn, xích mích thậm chí là dùng bạo lực để giải quyết mâu thuẫn nhưng cuối cùng chúng tôi nhận ra, chính những điều ấy lại làm chúng tôi gắn kết và hiểu nhau hơn đó cũng là lí do lớp quyết tâm chụp kỉ yếu để ghi lại những kỉ niệm cuối đời học sinh. Có lẽ tôi không quên được những nơi chúng tôi đã trải qua để ghi lại dấu ấn của tuổi trẻ, đó là Hoàng Thành Thăng Long, là khách sạn Metropol, vườn nhãn Long Biên và đặc biệt là ngôi trường THPT Bắc Hà – nơi mà chúng tôi đã gắn bó cùng nhau suốt 3 năm.

            Kết thúc những năm tháng đẹp nhất của tuổi học trò tại mái trường THPT Bắc Hà, chúng tôi biết ơn những gì thầy cô đã mang đến cho chúng tôi. Thay mặt tập thể lớp 12a1, tôi xin gửi lời tri ân chân thành nhất tới cha mẹ, thầy cô – những người lái đò tận tâm chắp cánh ước mơ và hoài bão của học sinh chúng tôi.

            Lời cuối cùng, xin gửi tới tập thể lớp 12a1, chúng ta hãy cùng nhau cố gắng và nhớ rằng “Hãy để những năm tháng học trò là niềm kiêu hãnh của chúng ta”.

 Học sinh Thanh Ngân 12A1